Gian nan đòi bảo hiểm bồi thường

Khách hàng thường phải mất rất nhiều thời gian chờ đợi được bồi thường bảo hiểm, nhiều thủ tục rườm rà và không được sự trợ giúp của các công ty bảo hiểm. Không ít trường hợp cả khách hàng và công ty bảo hiểm phải đưa nhau ra tòa để giải quyết.

 Gian nan

Ông Lê Huy, trú tại số nhà 41, ngõ 260, Trung Phụng, Đống Đa, Hà Nội, là chủ xe ôtô Honda Civic mang BKS 30Y – 4917. Ông Huy mua bảo hiểm vật chất cho chiếc xe trên tại Công ty cổ phần bảo hiểm PJICO theo Giấy chứng nhận bảo hiểm số 00118057, có hiệu lực từ 15 giờ ngày 7/5/2010 đến 15 giờ ngày 7/5/2011. 4 giờ sáng ngày 1/9/2010, xe của ông Huy gặp tai nạn tại cầu Vĩnh Tuy, Hà Nội, khi đó người điều khiển chiếc xe là anh Phạm Văn Hải (SN 1990).

Theo kết luận của Công an quận Long Biên, do anh Hải điều khiển xe ôtô tránh 1 ôtô khác vượt lên tạt trước đầu xe mình đã tự đâm vào thanh sắt chắn ngang cầu (lúc đó cầu đang thi công) xảy ra tai nạn, vi phạm điều 8, khoản 23 Luật GTĐB. Như vậy, theo Điểm 1.1, khoản 1, Điều 25, Quy tắc bảo hiểm kết hợp điều khoản của PJICO ban hành ngày 5/5/2009, “PJICO bồi thường cho chủ xe những thiệt hại vật chất xe xảy ra do: tai nạn bất ngờ, ngoài sự kiểm soát của chủ xe, lái xe trong những trường hợp: đâm va, lật, đổ, hỏa hoạn, cháy, nổ, các vật thể khác tác động lên xe cơ giới”. Như vậy, vụ tai nạn thuộc phạm vi bồi thường.

Ông Huy cho biết: “Mặc dù tôi đã cung cấp đầy đủ hồ sơ yêu cầu PJICO bồi thường thiệt hại theo quy định nhưng hơn 2 năm kể từ khi gặp nạn, PJICO không có bất kỳ một văn bản nào trả lời về giải quyết bồi thường thiệt hại cho tôi. Chỉ đến khi vụ việc được đưa ra công luận, ngày 11/9/2012, tức là 2 năm 10 ngày sau vụ tai nạn, PJICO mới có Công văn số 208/2012/PJICOHN/XCG gửi cho tôi nhưng từ chối bồi thường với lý do: Căn cứ vào biển hạn chế tốc độ tối đa cho phép tại nơi xảy ra tai nạn là 15 km/h; khoảng cách từ đầu cầu tới điểm va chạm là 47 m, tương đương khoảng thời gian 11,28 giây, nếu là lái xe giật mình điều khiển lái xe mất hơn 11 giây là không thể xảy ra…” .

Trung sỹ Đào Tuấn Anh, Đội CSGT – Trật tự – Phản ứng nhanh – Công an Tp. Hà Nội, người lập biên bản vụ TNGT trên cho biết: Chúng tôi đã có văn bản kết luận việc lái xe gây tai nạn là hệ quả trực tiếp việc tránh xe khác vượt lên tạt trước đầu xe mình, được xem là tình thế cấp thiết được pháp luật bảo vệ. Trong trường hợp này tất cả các lái xe tỉnh táo cũng sẽ lựa chọn cách như anh Hải… Sau gần 3 năm tốn nhiều công sức, thời gian, thậm chí phải nộp hồ sơ, án phí ra tòa án, đến tháng 4/2013, ông Huy mới được PIJICO đền bù 60 triệu đồng, bằng 1/3 tổng số tiền thiệt hại 180 triệu đồng mà ông phải chi trả cho gara Honda…

Với kiểu đền bù thiệt hại theo kiểu hành xác như vậy, khách hàng mòn mỏi chờ đợi, mất nhiều thời gian và công sức đi lại, nhưng khi được công ty bảo hiểm giải quyết thì số tiền bồi thường lại không hề thỏa đáng… Đó là chưa kể đến nhiều trường hợp khách hàng ở tỉnh xa phải ăn chực, nằm chờ, nhân viên bảo hiểm có thái độ bất hợp tác… Phải chăng, đây là một trong những lý do khiến khách hàng Việt không mặn mà gì tới việc mua bảo hiểm cho xe, cho dù chiếc xe chính là tài sản lớn nhất của họ.

Bị từ chối bồi thường vì…doanh nghiệp bán bảo hiểm trái luật

Theo các thông tư 126/2008/TT-BTC, 103/2009/TT-BTC, 151/2012ATT-BTC của Bộ Tài chính ban hành thì doanh nghiệp bảo hiểm phải bán đúng giá và không được khuyến mãi sản phẩm bảo hiểm xe máy bắt buộc dưới mọi hình thức. Bộ Tài chính quy định giá bán bảo hiểm trách nhiệm dân sự của chủ xe máy là 66.000 đồng/năm; trong đó, 60.000 đồng là phí bảo hiểm, 6.000 đồng là tiền thuế GTGT mà doanh nghiệp bảo hiểm phải nộp ngân sách. Nhưng gần đây nhiều người dân ở Hà Nội và Tp. Hồ Chí Minh đã mua bảo hiểm xe máy với giá khuyến mãi siêu rẻ chỉ 20 – 30 nghìn đồng.

Ông Phùng Đắc Lộc, Tổng thư ký Hiệp hội Bảo hiểm Việt Nam cho biết: Việc các doanh nghiệp ủy quyền cho đại lý bán bảo hiểm khuyến mãi là hoàn toàn sai luật kinh doanh bảo hiểm. Hiện có 3 cách mà doanh nghiệp bảo hiểm được phân phối bảo hiểm gồm: doanh nghiệp bảo hiểm bán trực; bán qua môi giới và bán qua đại lý. Riêng hình thức bán qua đại lý thì đòi hỏi phải có giấy chứng nhận và chứng chỉ đào tạo đại lý do Bộ Tài chính thẩm định. Các nhân viên bán bảo hiểm phải qua đào tạo và qua thi tuyển do chuyên viên của Bộ Tài chính coi thi và chấm thi.

Ngoài ra, việc các đại lý, doanh nghiệp tuyển dụng nhân viên bán bảo hiểm không yêu cầu về kinh nghiệm, chuyên môn, nghiệp vụ… cũng sai quy định, vi phạm luật kinh doanh bảo hiểm. Ông Lộc cũng thừa nhận, hiện Bộ Tài chính đã có quy định các nhân viên bán bảo hiểm xe máy phải qua lớp học 48 giờ, tuy nhiên do những dễ dãi của bên bán bảo hiểm và cả phía khách hàng nên hiện vẫn có nhiều nhân viên bán bảo hiểm chỉ là sinh viên, người rảnh rỗi việc, không có trình độ và am hiểu về bảo hiểm để tư vấn cho khách hàng tạo kẽ hở cho doanh nghiệp bảo hiểm lách luật.

Chính vì không được tư vấn rõ ràng, không ít những trường hợp khách hàng mua bảo hiểm cứ đinh ninh mình được bồi thường nhưng khi làm việc với doanh nghiệp bảo hiểm mới biết trường hợp của mình nằm trong phạm vi loại trừ bảo hiểm, không nằm trong diện được đền bù.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *